Thứ Sáu, 8 tháng 3, 2013

[lại] nhà hàng mũi né & chiện Lừa


zư âm của sự việc nhà hàng dưới mũi né đuổi khách vưỡn còn nóng bỏng. người ta vưỡn đang tranh nuận quyết niệt trên các diễn đàn.

người bênh kẻ chống

người bênh ông chủ nhà hàng kết tội đồng loại họ xấu xí . và họ có lí của họ  

kẻ chống cũng vậy, cũng có lí. tình tự tông zật là tình cảm dễ tổn thương & đáng thông cảm 

anh cũng! sự việc ấy cứ luẩn quẩn trong thủ zù anh chẳng muốn tí nào. anh không bênh, chẳng chống. ban đầu, anh chỉ nhìn sự việc này dưới góc độ kinh tế, zưng bi zờ trong thủ anh chỉ còn ung lên câu hỏi:

trên trái đất này có nơi đâu xẩy ra hiện tượng như nhà hàng mũi né, có nơi đâu giống như xứ sở này. có nơi đâu đồng loại ghét nhau khinh bỉ nhau như lũ Lừa?

anh tin là không. hay ít nhất, không có nơi nào mà đồng chủng ghét nhau tới mức không thể ghét hơn, ghét như xúc cứt đổ đi. Lừa ở Lừa ghét nhau, đã đành. Lừa ra nước ngoài, cũng thế. zòm nhau ghê như zòm cứt

*

hiện nay, nghe đâu, có tới 30 triệu mạng sinh hoạt trên internet. như vậy, ta có 30 triệu nhà văn, nhà thơ, nhà tư tưởng, nhà văn hóa, nhà phân tích..., hàng ngày miệt mài biên viết [anh cũng, of course]. các nhà chê nhau. các nhà chê lá cải, lá cải chê các nhà. chê nào cũng hay cũng đúng. các nhà cũng cần mẫn chỉ ra hàng nghìn thói xấu của Lừa và chỉ trích nào cũng đúng, cũng hay, cũng tinh tế.

trong 30 triệu các loại nhà, còn có những nhà kiêm thêm chức năng chống độc tài. đây là những nhà anh cíng chọng vô cùng. họ cấp tiến, họ thông thái uyên bác bặt thiệp và vô cùng zũng cảm.

những ngày qua, khi ông tổng thống một quốc gia tuốt bên nam Mỹ chuyển qua từ trần vì bệnh tật, các nhà chống độc tài hoan hỉ reo vui [lạ một điều, người dân của nhà độc tài này không những không reo vui, mà họ còn sụt sùi thương cảm].

sự việc này khiến anh liên tưởng vụ 11/9 [ở thái cực ngược lại]. khi hình ảnh tòa tháp đôi sụp xuống, không thiếu kẻ vỗ tay reo mừng cách cuồng nhiệt & công khai.

cũng lại những ngày qua, nhân chuyện cộng sản Lừa [có vẻ như] lúng túng, thỏa hiệp [cụ thể bằng việc gia hạn visa cho góp ý kiến hiến pháp]. rất nhiều ý kiến thông minh và không kém phần anh zũng. những ý kiến khiến anh không khỏi zùng mình.

cộng sản Lừa thỏa hiệp. các [luồng] ý kiến anh zũng bắn ra như đạn tiểu liên. đó là những biểu hiện đáng mừng. nhưng anh vẫn lăn tăn trong thủ rứt nhiều câu hỏi.

liệu bản hiến pháp không có điều 4 được thông qua, xứ Lừa có thật sự được hưởng dân chủ không? liệu cộng sản Lừa chấp nhận đa đảng, Lừa có nhân quyền thật không hay lại một mô hình nhà nước kiểu Putin được thiết lập? để tiếp quản chính thể này, ai là kẻ đủ khả năng và uy tín? theo anh, giới đối kháng xứ Lừa chưa có gương mặt nào sánh được lady Aung San Suu Kyi về tầm vóc [bao gồm dòng dõi, bề dầy thành tích, và trình độ]

*

quay lại chiện Lừa thiếu văn minh vô văn hóa

sự thiếu văn minh vô văn hóa của Lừa thì đông như quân Nguyên, và chắc chắn, 30 triệu nhà các loại vô can trong chuyện này. 30 triệu nhà minh triết tâu nhã vưỡn không làm nên một tộc Lừa văn minh sạch sẽ. lạ thế!

lạ. anh đéo lí giải được. anh bất lực dù vô cùng thông thái uyên bác.

anh chính thức gác phím từ đây. anh hứa.

anh đcm lũ Lừa phát thay lời chào

Thứ Tư, 6 tháng 3, 2013



Có một thời, anh ngâm kíu triết quá đà, tẩu hỏa nhập ma, anh bèn quay ra ngâm kíu game. và anh nhận ra chơn lí, chả có chiết đéo nầu bằng chiết game.

Hehe, anh chơi starcraft sai mê sai mê. anh tham gia cả diễn đàn starcraft. min, mốt của diễn đàn nài toàn các tin tin, có đứa nhỏ hơn con anh. dcm, chửi nhau choang choác suốt ngài. thật tâu nhã bặt thiệp.

On được gần năm thì tụi nó rủ rê ọp. anh từ chối vài lần, rùi tò mò quá, anh nhận nhời. đcm chúng nó ọp ở một địa điểm sang trọng. bọn tin tin làm anh buồi nguồi quá.

Bữa ọp ziễn ra tao nhã như vưỡn, nghĩa là chửi nhao choang choác choang choác. hehe, anh ông tôi với tụi nó, tụi nó ông tôi với anh luôn. thật là minh triết

Anh cáo từ sớm, rùi vứt ra bàn 500k, bẩu các ông cho tui se. đcm, một thằng [thằng nài fiveteen year old đcm] dõng dạc bảo:

- Thui ông cất xèng đê, cầm về nuôi con, bọn này thỏa mái chưa vướng bựn ja đình, không phải nghĩ.

Ui đcm, anh phục bọn tin tin quá, anh ngưỡng mộ quá, tiên nhân cha bọn Lừa non. hehe

đây là theme music starcraft. vãi ỉa. 
chết mẹ cười với các chú cộng sản Lừa. chương trình thời sự tối hôm nai các chú ní nuận thế đéo nào để con osin nhà anh [nó đéo biết chữ theo nghĩa đen] nó cười zé zé, rùi nó bịt bướm chạy vội vào toa-nét. anh đang thưởng Jack, anh bít đéo gì đao, thấy nó tay bịt bướm tay bịt mồm chạy vầu toa-nét, anh bèn ngó te-ve coi các chú diễn trò gì, hóa za các chú đang cho nào jáo sư nào tiến sĩ trình diễn ní nuận. hehe, đcm các chú, các chú nói zư lày bẩu nàm thao con osin nhà anh nó ko bịt bướm:

- nhiều ý kiến cho rằng chúng ta nên áp dụng mô hình nhà nước tam quyền phân lập như mô hình nhà nước tư sản. đây là những ý kiến không có tính xây dựng. nhà nước tư sản được hình thành do cuộc đấu tranh của giai cấp tư sản với giai cấp phong kiến. nó là nhà nước của giai cấp tư sản. nên về bản chất, nó khác nhà nước của chúng ta, là nhà nước của dân, mọi quyền lực thuộc về nhân dân. thực tế chứng minh cho thấy, mấy trăm năm hình thành và phát triển của mô hình nhà nước tư sản phương tây, nó rất nhiều khiếm khuyết, bất cập...etc

Hehehe đcm các chú, nghe đến đây thì tới lượt anh ôm buồi chạy vầu toa-nét. con osin vưỡn chưa za nàm anh cứ đứng cửa toa-nét ôm buồi run rẩy. đcm, anh chỉ sợ  bà xã bà í tưởng anh quai tay rùi lấy hình ảnh con osin hãm, thì bỏ mẹ. tổ sư bố các chú cộng sản Lừa đùa ác đéo chiệu.

Chờ mãi con mặt nhồn bò osin mới za, vừa za nó vừa cười cười như thị nở, rùi nó nói, đặc giọng nhà quê:

- các bác nãnh đạo vui tính thật đới. ý các bác nà mĩ, pháp, anh, đức .... heeeee... đều không ưu việt hoàn thiện bằng các bác ới.... heeeeee

tổ sư bố con thị nở osin, nói chiện chính trị nàm anh cứ iêu iêu nà, tự zưng anh muốn tỉn cỏn phát, mới chít.

Thôi giờ anh nói nghiêm túc, anh đéo đùa nữa, các chú cộng sản Lừa nghe anh hiến kế nài. lếu không muốn làm trò cười cho cả bọn mù chữ, chú Trọng lú lên con mẹ VTV, phát biểu zư lày lày:

- địt con mẹ chúng mài, bố cứ độc đảng đấy, bố đéo tam quyền đấy, bố cứ bú cặc Tầu đấy, công an-quân đội cứ phải bú cặc chúng bố đới. địt con mẹ chúng mài bú buồi bố mà trừ à!

đấy, các chú cứ chơi mẹ bài ngửa zư thế, anh đảm bảo chả còn ý kiến ý càng đéo gì nữa đâu. các chú cứ yên tâm mà vật cặc lên đầu 90 triệu con Lừa, thoải mái, muốn tới bao giờ cũng được

Thứ Ba, 5 tháng 3, 2013

Bussiness Lừa


Năm 200X [X=lâu òi], anh đi công tác thủ đô cùng với đoàn nghệ thuật X.

Hôm đó rảnh, mấy đứa trong đoàn rủ nhau sốp-binh. Vào một cửa hàng thời trang, ca sĩ T., sau khi nâng lên đặt xuống hơi nhiều, hỏi giá một chiếc váy. Chủ tiệm giả nhời hồn nhiên: Sà Goòng hả? Đéo bán

Sau khi sốp-binh, cả lũ đi đớp. Phở, tất nhiên, món ăn quốc hồn thủ đô văn vật

Những tô phở được bê ra. Nghi ngút. Điếc mũi. 

Múa sĩ H., dõng dạc zư vưỡn: cho xin chén zá chụng

Chủ quán phở giả nhời [sau khi lườm - of course]: Zá hả, vào Sà Goòng mà ăn

***

Tết Qúi tỵ, 2013, một tiệm bánh chưng, giò, chả..., tại thủ đô quyết định mang khách hàng của mình về thời thiên đàng xã hội chủ nghĩa bao cấp.

Khách hàng của tiệm ngoan ngoãn zư ông Lừa, họ xếp hàng và được phân phối theo định mức bất kể nhu cầu của họ ra sao. Nhiều khách hàng về tay không vì tiệm không đủ hàng cung cấp. [chiện này có thể hỏi gúc]

Chủ tiệm rất tự hào vì điều đó [dĩ nhiên]

***

Hôm qua, đọc được tin nhà hàng dưới Mũi né đuổi khách.

Hôm nay, đọc câu chuyện đuổi khách của một chủ tiệm đĩa hát, do ông Nguyen Nhu Huy kể. Ông Huy có vẻ tâm đắc với nghệ thuật kinh doanh đuổi khách, và ông cho rằng, đó là Chủ [tiệm] Quyền

Tôi chỉ thắc mắc, tạo dựng thương hiệu có đồng nghĩa với đuổi khách hay không?

Mong các nhà chuyên môn kinh tế chỉ giáo

***

Nhận xét chủ quan: bần nông nên đương nhiên làm kinh tế kiểu bần nông. Bussiness Lừa [đại đa số] thành công theo kiểu trúng số. Lừa luôn/mãi/chỉ là Lừa, đcm. Zư quặc

tượng & địt


Sau khi bbc đưa tin "Phật tử tức giận vì tượng Phật ở Việt Nam", cư dân facebook xôn xao [như vưỡn]. Rứt nhiều ý kiến. Hay, dở... có cả. Zưng chưa thấy ý kiến nào thỏa đáng.

Bọn xái lẩn [thailand- bọn này có phúc ông bà nên ko mắc họa cộng sản, và vị trí nhà đất của nó cũng tốt hơn Lừa, đầu nó không cắm vầu lỗ đít khựa, nên hiện tại chúng văn minh khá khẩm hơn Lừa] hồn nhiên và ngu xuẩn không kém Lừa  khi tức giận một sự việc mà chúng hoàn toàn không có quyền tức giận hay bình luận.

Bức tượng "được cho là ở VN" thực ra, không phải hảng độc. Nó đầy ra. Các tư thế. Các kiểu. Kiểu nào cũng đẹp [hỏi gúc].

Đức Phật là một ông người cụ thể, không phải thứ siêu hình như ông Jời or Thương đế. Đức Phật cảm hóa người ta bằng minh triết hiền minh chứ không bằng giáo điều. Ngài chưa từng zậy luyến ái jao hợp nam nữ là xấu

Ngoài za, Đức Phật không phải của riêng xái lẩn, ngài không phải tổ tiên của xái lẩn. Bọn đọ [india] không bình luận thì thôi, xái lẩn tư cách zề.

*

Nhân chuyện tượng, bàn chiện địt [jao cấu, jao hợp, sinh hoạt chi bộ]

Ăn, địt, ngủ, ị... là những nhu cầu cơ bản của ông người. Ta sống, đương nhiên ta phải ăn uống hít thở địt bọp. Chính vì thế, địt bọp không [và chưa bao giờ] liên quan tới những định nghĩa đạo đức. Không có đạo đức ăn, dĩ nhiên, không có đạo đức địt. Chỉ có đạo đức cách mạng, đạo đức cộng sản...etc. 

Ta có văn hóa ăn [văn hóa ẩm thực], văn hóa ị [ị đúng nơi, chùi đít giấy mìm or zửa đít, đầy bụng quá có thể ị trên bus], lại dĩ nhiên, ta có văn hóa địt

Những giáo điều của khổng, của cộng, về vấn đề địt, là những giáo điều bố láo. Nó kìm hãm sự phát triển ông người, nó bệnh hoạn hóa ông người. 

Khi ông người [mặc định cả liền ông liền bà] muốn địt mà không được địt bởi những giáo điều bố láo zàng buộc, ông người trở nên đần độn, bí bách, ngơ ngẫn

Bác sĩ Sigmund Freud đã chứng minh rằng, mọi động lực, hành vi của ông người, đều xuất phát từ bản năng tình zục, tức bản năng địt

Địt nhao là hành vi mang tính nhơn bản. Khi địt nhao, ông người gần với Thượng đế nhất

Nhìn vào thứ tự tứ khoái của zân jan đúc kết, ta thấy chiện địt quan trọng zư lào

Vậy, hỡi ông người, đừng bao giờ xấu hổ vì thèm địt.

Nhưng ông người là loài có ý thức, nên nói vậy không có nghĩa nứng lên là zẩy zư gà vịt. Đến đây ta có: Văn hóa địt.

Sẽ nói trong phân khoa địt - bộ môn Trác Táng Tao nhã

Chủ Nhật, 3 tháng 3, 2013

Nói với mình và các bạn: Lừa ở xứ Lừa


Nguyên nhân đầu tiên [và có lẽ, duy nhất] khiến tôi viết những dòng này, vì tôi đọc thấy chữ “xứ lừa” trong bài của bà[ông?] Đoan Trang. Chữ “xứ lừa”, tự nhiên, như một cú điểm huyệt với tôi. Cú điểm huyệt này không tới từ tình tự tông dật hay tự hào dân tộc, chỉ đơn giản, tôi là [một trong những?] kẻ đầu tiên sử dụng từ này, từ hồi còn Yahoo 360, diễn đàn X.cafe… Nhận bản quyền trên cõi ảo là việc làm ngây ngô, vô nghĩa, nhưng dù sao, tôi cũng nhói đau khi thấy đứa con hoang của mình bị coi thường [không viết hoa. Tôi luôn viết hoa. Lừa ơi].

Bà Đoan Trang cho rằng, những kẻ gọi “xứ lừa” là những kẻ “yếm thế, bất đắc chí, vô cảm”. Tôi không nghĩ vậy.

Viết những bài dài hơi với lý luận hùng hồn sắc bén được bảo chứng bởi không ít những trích dẫn Tây Tầu nhằm “góp phần giúp độc giả, nhất là các bạn trẻ, hiểu hơn về chính trị, về tự do ngôn luận là việc làm hồn nhiên, đáng yêu. Giống với bà Đoan Trang, tôi cũng viết hàng đống bài như thế với mục đích cao đẹp tương tự khi tôi còn trẻ trung đầy nhiệt huyết và không thiếu vô tư hồn nhiên [vô hồn] vô tư duyên dáng [vô duyên].

Hôm nay, dù không còn trẻ trung hồn nhiên, nhưng tôi tin mình không “vô cảm yếm thế” khi dưới ngón tay của tôi luôn tuôn ra hàng đống Lừa ở xứ Lừa [thậm chí tôi còn đang viết một cuốn sách về Lừa ở xứ Lừa]. Bà Đoan Trang [cùng những người khác] viết lách nghiêm túc, lí luận hùng hồn, lí thuyết chặt chẽ; tôi không phản đối, thậm chí tôi còn ủng hộ quyết liệt. Đó là lựa chọn của bà. Lựa chọn của tôi là “Lừa ở xứ Lừa”. Dĩ nhiên, lựa chọn của tôi không đứng đắn, thiếu lí luận đanh thép hay du dương hùng biện…, nhưng tôi không tin việc làm của bà Đoan Trang có ích, có ý nghĩa hơn việc làm của tôi. Tôi nghĩ niềm tin này có cơ sở, bởi, như đã nói, tôi từng làm cái việc giống bà, viết hàng trăm bài viết dài hơi với không thiếu lí luận, hùng biện văng bọt mép.

“Thân lừa ưa nặng”, “ngu như lừa” là những thuộc tính người ta gán cho giống lừa. Chính vì những thuộc tính này, nên tôi nghĩ, dùng Lừa để gọi tên, để ám chỉ là không quá đáng. Có lẽ đặc tính lớn nhất của dân tộc này là ngu và nghèo. Gọi là đặc tính vì sự ngu và nghèo nó không có tính đột xuất, nó không xuất hiện trong từng thời điểm vài chục năm hay một, hai trăm năm, mà nó đồng hành với dân tộc này suốt quá trình lịch sử. Cái ngu và nghèo đến từ nguyên nhân chủ quan hay khách quan, là việc đáng bàn nhưng khi mà ngu nghèo đeo đẳng dân tộc suốt lịch sử thì nên đặt câu hỏi, liệu dân tộc này có phải là một dân tộc đặc biệt?

Trong lịch sử, dân Lừa có vài thời điểm tưởng như thoát kiếp ngu nghèo, nhưng trớ trêu, đó là những thời điểm mà Lừa được ngoại nhân dắt mũi tét mông. Cụ thể là người Pháp, người Mĩ. Ông Nguyễn Gia Kiểng đã nói rất hay: Người Pháp còng tay người Việt dắt vào văn minh. Người Mĩ thì sao, họ đã đô hộ bóc lột nam Lừa, tức Việt Nam Cộng Hòa, tới mức ông Lí Quang Diệu phải thốt lên, ước gì Singapore bằng được Việt Nam Cộng Hòa.

Phải có kẻ xỏ dây vào mũi dắt và tét mông mới chịu đi, đó chỉ có thể là lừa or Lừa

Bỏ qua cái nghèo, xét về cái ngu. Cái ngu tôi muốn nói không phải cái ngu của đám đông, mà tôi muốn nói tới cái ngu của đám tinh hoa, trí thức. Giới tinh hoa Lừa, bên cạnh cái ngu, còn có một số đức tính đáng quí khác, đó là hèn, là vô liêm sỉ.

Có người la, Đảng Cộng Sản Lừa lừa Lừa. Một trong những thuộc tính của kẻ làm chính trị [chính trị gia, khác với ý thức chính trị ở đám đông] là nói láo, lừa đảo. Vậy sao trách họ lừa đảo khi đó là thuộc tính của họ? Tại sao nạn nhân - những kẻ bị lừa – không nghi vấn sự sáng suốt của mình, hay nói thẳng ra là vì ngu nên bị lừa.

Một triết gia lừng danh đọc nát sách tây, trình không kém gì Jean Paul Sartre nhưng vẫn tình nguyện bị lừa, tới cuối đời vẫn lọ mọ viết bài đánh “Dắt tay nhau đi dưới tấm biển chỉ đường của trí tuệ”. Một ông thợ toán có giải vàng quốc tế, uy tín xã hội lừng lững đã phát biểu rằng, trí thức tốt là kẻ làm ra sản phẩm trí thức chất lượng cao, trí thức không liên can, không cần quan tâm tới những trò như phản biện xã hội hay bất cứ gì khác. Một ông có cha là trí thức gộc bị cộng sản đập chết ăn thịt mà vẫn hồn nhiên “Đảng đã cho ta mùa xuân”. Có ông đoạt giải Chopin, uy tín xã hội cũng vật vã, cũng có bố là Nhân văn-Giai phẩm, khốn khổ khốn nạn vì cộng sản, nhưng ông theo chủ nghĩa Mackeno, vẫn về Lừa oánh đàn choang choác và hớn hở nhận danh hiệu NSND.

Nhà văn, giới được coi là lương tâm của xã hội, thì sao? Nhà văn Lừa cũng như giới tinh hoa Lừa nói chung, ngoài sự ngu thì họ có rất nhiều vô liêm sỉ và hèn mạt. 95% nhà văn Lừa hồn nhiên làm thân nô tài nếu độ ngu và hèn cao hơn độ vô sỉ; nếu độ vô liêm sỉ cao hơn họ sẽ làm nô tài một cách toan tính. 5% nhà văn còn lại không ngu thậm chí còn có chút tài, càng không vô sỉ vì họ còn biết đối kháng, bất đồng chính kiến, nhưng họ đâu cả rồi? Họ chết rồi, vì họ chọn sống lưu vong. Nhà văn, tách hắn khỏi môi trường của hắn, hắn chết. Thực tế đúng như thế, những tài năng văn chương Lừa ở hải ngoại, họ viết gì ngoài thỉnh thoảng quăng ra một tiểu luận xuất sắc hóm hỉnh đầy trí tuệ và cũng rất nhảm nhí. Giúp gì cho đời?

Suốt hành trình lịch sử văn học chữ quốc ngữ, ở Lừa chỉ có một kẻ duy nhất xứng đáng vơi danh xưng Nhà Văn, đó là Nhất Linh. Tại sao ngay từ thời điểm sơ khai, manh nha của cộng sản Lừa, ông ta không những không bị lừa mà còn chống đối quyết liệt? Hỏi là trả lời đấy!

Hiện tượng gần đây xuất hiện hàng loạt những hồi kí của những kẻ có uy tín xã hội, những tên tuổi lớn, nói lên điều gì? Chẳng gì khác ngoài ngu, hèn, và vô liêm sỉ. Tại sao từng ấy năm trong lòng chế độ, họ vẫn cúc cung tận tụy, thậm chí còn sắt máu, ăn bổng ăn lộc vinh thân phì gia, cho đến khi về hưu sắp chết mới “phản tỉnh”? Lại, hỏi là giả nhời đấy!

Cũng lại gần đây, hiện tượng các nhân sĩ trí thức liên tục đơn, thư, kiến nghị, đề nghị, các kiểu các loại, trong khi giới cầm quyền lì lợm như trâu, không phản ứng, không quan tâm. Một bên không quan tâm, bên kia cứ gù lưng kiến nghị.

Tôi không phản đối việc đơn thư kiến nghị của các vị nhưng tôi thấy việc làm ấy nó có cái gì rất giống Nguyễn Trường Tộ khi xưa [một trí thức lớn mang tư tưởng vua sáng tôi hiền, chuyên nghề tấu biểu lên vua dù vua nghe hay không].

Trở lại bài viết của bà Đoan Trang. Bà trưng ra ông Tây để lí giải cho sự vô cảm ở một bộ phận [lớn] Lừa. Thưa bà, ông Tây ấy sai rồi, hay ít nhất, lí thuyết của ông ta không đúng khi mang áp dụng vào Lừa [tôi nói rồi, Lừa đặc biệt mà]. Chẳng có “cố gắng”, “ngăn trở”, “đáp ứng”, “nhu cầu” nào gây nên sự vô cảm ở Lừa. Sự vô cảm của Lừa xuất phát từ sự hồn nhiên ngu dốt bản năng được tương tác với chính sách giáo dục nhồi sọ ngu dân của cộng sản Lừa. Chỉ có một nguyên nhân ấy, và chỉ một mà thôi.

Để chữa bệnh vô cảm Lừa, ông Tây của bà Đoan Trang cũng sai nốt khi cho rằng “Hãy giúp mọi người tìm ra những niềm hy vọng mới, hãy tạo ra nguồn năng lượng, để cùng nhau vượt qua bệnh vô cảm”

Chữa bệnh vô cảm cho Lừa không dễ như thế [cả ông Tây lẫn bà Đoan Trang hơi bị lãng mạn]. Chữa bệnh vô cảm cho Lừa chính là chữa bệnh ngu. Muốn chữa ngu, cần thay đổi toàn bộ từ nền móng, tư duy của ngành giáo dục. Nhưng làm việc này sao đây khi thể chế độc tài vẫn chình ình ngự trị? Thật là đội đá vá trời. Bế tắc ư? Không đến nỗi bi quan như vậy. Việc trước mắt nhằm làm Lừa bớt lừa, là ở giới tinh hoa, tri thức. Họ nên suy xét ngắm nghía lại mình và việc làm của mình, bên cạnh đó là không ngừng hoàn thiện bằng việc bổ túc kiến thức [kiến thức nhân loại là bao la] nhằm thoát khỏi tình trạng ếch đáy giếng và tư tưởng vua sáng tôi hiền. Đại khái thế.

Cuối cùng, tôi mong bà Đoan Trang ở những lần viết sau, nên suy xét thận trọng hơn, tránh khái quát vội vã, tránh vô tư hồn nhiên [vô hồn, như tôi ngày xưa] để rồi cho ra những bài viết vô ích [tôi không muốn nói là nhảm]
                                                                                                                        
4/3/2013

Thứ Bảy, 2 tháng 3, 2013

Trác táng Tao nhã




Trác táng Tao nhã là một bộ môn khoa học xã hội. Để thấu đáo bộ môn này, người ta cần nghiên cứu cách nghiêm cẩn. Nhìn chung, để thành một văn/thi ja người ta cần ba tháng, thành một nhà văn hóa người ta cần ba mươi ngày, thành một nhà lí luận-phê bình người ta cần ba tuần, thành một giáo sư-tiến sĩ văn chương người ta cần ba ngày, thì trở thành một nhà Trác táng Tao nhã, người ta cần không dưới ba năm.

Trác táng tao nhã được chia ra nhiều phân khoa. Phân khoa mang tính cơ bản nhất, đó là phân khoa Bú-Đớp [drinking-eating]. Hôm nay, chúng ta sẽ khảo sát về Bú [drink]

Trước khi vào bài, anh kể câu chiện, zư sau:

Anh có thằng đệ mần nhà thi. Thi lớn vật vã. Nhà thơ lớn tới nỗi đi tới đâu, mọi người cũng nhận ra, chào hỏi, bắt tay. Tuy mần thi, nhưng hắn có tư cách một người mẫu, ca sĩ, minh tinh màn bạc..., tóm lại, hắn là một hotboy đúng nghĩa. Mỗi lần nhìn hắn được thiên hạ chào, bắt tay..., anh ghen tức zất

Một lần, hắn dẫn anh vào bar C. [dongkhoi street]. Vừa bước vào, thằng chủ bar chạy ào ra ôm hôn hắn, zư Bác Hồ ôm bác Mao, vừa ôm hắn vừa oang oang: chủ tịch Mông Chiết Nguyễn sang Mĩ đọc thơ ông đấy. Cả quán quay lại nhìn, mắt tròn mắt dẹt. Nhà thơ của anh nhìn khắp quán, ánh mắt của một vị vua ban phát ân sủng cho thần dân. Cha mẹ ui, anh tí hộc máu vì ghen tức.

Sau khi làm chừng ba tuần bia tươi, hắn kêu chai Johnny Walker Black Label [trước đó, anh và hắn đã ghé vài quán, nghĩa là đã khá sai [drunk]]. Vừa đưa ly lên mũi, anh bảo hẳn: đcm, rượu rởm anh ơi. Hắn bảo: Rởm cái quặc, thằng chủ bar đệ anh mừ. Anh bảo: đcm, không rởm em đớp cứt ngay và luôn, trả lại đi anh. Hắn: Thôi đừng. Anh: Anh nể  nó, vậy em cầm ra bảo nó là anh biếu nó nhá. Hắn: Thôi thôi, bỏ qua đi.

Bọn anh ra về, xách theo chai John rởm. Gặp thùng rác đầu tiên, quăng mẹ [nhớ rằng John đen bán trong bar giá khoảng ngót 100 Mẽo]. Anh ấm ức lắm, nhưng nghĩ, chắc xử sự như nhà thơ lớn là đúng, hắn quảng giao thế cơ mà, hơn nữa, hắn là người trả xèng.

Kể câu chiện trên, anh muốn khẳng định tư cách jảng viên phân khoa Bú. Bọn bar, vũ trường ở Lừa chuyên có trò, nghía thấy khách có vẻ sai sai [drunk], là chúng nó dí ziệu rởm. 99,9% Lừa mắc bẫy. Nhưng chúng nó lừa anh thế đéo nầu. Dù có hấp hối, anh vưỡn phân biệt ziệu thật, rởm.

***



Trên thế jan này, ziệu có hàng ti tỉ loại, nhưng ta có thể chia chúng làm mấy nhóm, zư sau:

+ Brandy, Cognac [lên men từ hoa quả, trái nho]

+ Whisky or Whiskey [lên men từ ngũ cốc; ngô, lúa mạch]

+ Đế [vodka, gin, rum, sake, ...etc. Lên men từ lúa mạch, mía, lúa gạo...]

+ Liqueur  [ziệu mùi, lên men từ lung tung thứ]

+ Wine [vang] Champagne [Sâm panh]

+ Ziệu sữa [cream liqueur]

Cognac, phổ biến mấy thương hiệu, Remy Martin, Henessy, Martell..., Cognac thường phân biệt bằng kí hiệu X.O_ rất lâu năm; V.S.O.P_lâu năm, V.S_biết đéo ... Cognac cũng thuộc dòng ziệu mạnh, vì có gốc trái cây nên thường thơm ẻo lả, vị dịu dàng, dễ uống. Nhìn chung, Cognac là thứ ziệu dành cho đám jà lắm xèng, xìu xìu ẻn ẻn, liệt zương... v.v

Đế [not thối mồm] phổ biến mấy hiệu, vodka Smirnoff, gin Gordon's, gin Marl Borough, rum Bacardi, rum Captain Morgan. Dòng này dành cho bợm ziệu thực bất tri kì vị. Không tao nhã trác táng

Ziệu mùi [Liqueur], phổ biến mấy hiệu, Tripble sec, Cointreau, Chartreuse,Tequila...etc, nhiều vãi đái, zòng nài uống như quặc, chủ yếu dùng pha cocktail phục vụ liền bà or đờ mi liền bà.

Wine, Champagne, dòng nài thường dùng cho lễ lạt zui zẻ, hoặc dinner đong gái. Túm lại, không tâu nhã lắm. Lưu ý, đừng quan niệm wine là ziệu rẻ xèng, vì wine ở trong các siêu thị Lừa toàn hàng rẻ xèng, từ một tới vài trăm nghìn Lừa kim. Thực tế có chai wine vài ngàn tới cả chục ngàn Mẽo kim. Đcm

Cream liqueur [ziệu sữa] phổ biến ở Lừa là hiệu Baileys. Đây là dòng nước ngọt thời trang, dành cho chị em đú đởn cách bặt thiệp.

Trác táng Tao nhã một cách công chính, zư một gentlemen đẳng cấp, cần biết thưởng Whisky và chỉ Whisky mà thôi [thằng James Bond, tức 007, không phải một quí ông trác táng tao nhã, nó toàn chơi martini or martini cocktail, rứt hãm]. Zòm [look] chung, Whisky tương đối khó uống nếu chưa phải tầm Trác táng Tao nhã, nó không dịu như Cognac, không õng ẹo như ziệu mùi, nhẹ nhàng như wine, champagne..., nó nặng đô, cả mùi và vị đều toát nên chất manly, vãi đái.

Một số hiệu whisky phổ biến: John [red, black, gold, blue, green], Chivas Regal [từ 12 tới ti tỉ năm, biết đéo] Ballantines [12 tới ti tỉ năm, cũng], Jim Beam, J&B, B&W, Jack Daniel's [các mầu, cũng, thể hiện sự cũ, old]... nhiều cũng

Jack Daniel's bán tại Lừa thường là loại rẻ nhất, đóng trong thùng 12 chai. Gía một con Jack Daniel's hiện nay tương đương con John Black, khoảng 700k Lừa [in siêu thị], 100 Mẽo [in bar, đcm]. Đáng lưu ý, Jack Daniel's là whisky của Mẽo, không như phần lớn whisky có xuất xứ Scotland. Nghe nói, tại Mẽo, cụ tỷ, Tennessee, có quả sờ lô gân, zư lày: Keep calm and drink Jack Daniel's. Tao nhã, phỏng?

Tại sao anh jảng kĩ về Jack Daniel's như vậy? Bởi, theo cá nhân anh [zưng không nghe/theo anh thì ngu nhắm] Jack Daniel's có nồng độ và hương quyến rũ hơn cả. Mùi hương của Jack là mùi nồng nàn và đĩ thõa và zâm zật và uống xong toàn nói sự thật. 

Tai [hand] nâng li Jack ngửi ngửi zư ông chó ngửi cứt, ròi bú oạp chăm phần chăm. Tai kia có thể sok lọ. Tai [ear] thưởng blue jazz music. Đó chính là hình ảnh đặc trưng của một Trác táng Tao nhã gộc

***


Trác táng Tao nhã bao gồm các phân khoa:

Bú-Đớp tao nhã

Ngôn ngữ tao nhã

Dáng vẻ tao nhã

Zẩy đầm [dance] tao nhã

Hôn [kiss] tao nhã

Địt [make love, fuck] tao nhã

Anh sẽ jảng từ từ, đcm, ba năm mới thành một Trác táng Tao nhã, nhớ.