Thứ Tư, 20 tháng 2, 2013

Mối quan hệ giữa múa Ballett, Văn chương, và Rắm (Fart) [1]



Ballett xuất hiện vào khoảng thế kỉ thứ 18 ở Ytalia, rất nhanh chóng, nó lan ra toàn châu Âu, phát triển rực rỡ ở Pháp, và sau này, khoảng đầu thế kỉ 20 nó xâm lược toàn thế giới. Sự bành trướng ảnh hưởng của ballett trong nghệ thuật múa là không thể phủ nhận. Bất kì một diễn viên múa chuyên nghiệp nào trên thế giới đều phải nắm bắt (ít nhất) khái niệm cơ bản về ballett. Một diễn viên múa (nói chung) đẳng cấp cao cũng đồng nghĩa với một diễn viên ballett giỏi.

Ballet là một bộ môn nghệ thuật cổ điển và hàn lâm. Cổ điển ở đây không phải cũ, mà nó cổ điển bởi độ qui chuẩn rất cao, đạt tới mức gần như tuyệt đối. Mọi nỗ lực về sau này của những người muốn cải cách ballett hầu như thất bại. Cái đẹp của nghệ thuật ballett là cái đẹp cổ điển, đã đóng khung, giá trị bất biến. Nói ballett hàn lâm bởi bản thân nó sinh ra từ giới quí tộc. Nó là món ăn tinh thần không thể thiếu trong cung đình và các phòng khách của những nhân vật quan trọng bên châu Âu trong suốt gần hai thế kỉ. Rất nhiều những vũ công và những biên đạo ballett nổi tiếng đồng thời là những quí tộc lớn, mà trong đó điển hình là vua Louis 14 [2]. Có lẽ, ballett chưa bao giờ là món ăn tinh thần của giới bình dân, cho tới cả ngày hôm nay

Theo khảo sát của viện Boxphest [3], trong tất cả các bộ môn nghệ thuật,  ballet là bộ môn nghệ thuật gần rắm và sinh ra nhiều rắm nhất.

+ Không có kẻ làm nghệ thuật nào hôi [mùi rắm] như vũ công ballét. Tập luyện hay biểu diễn xong, vũ công ballet bốc lên mùi rắm, đặc biệt nơi hai bàn chân.

+ Trong các động tác cơ bản của ballett, động tác grande jéte cướp đi ít nhất một cơ số rắm nào đó của bất kì một diễn viên nào. Cả nam lẫn nữ. Grande jeté [4] là động tác đá chân. Trong phần nhẩy (allegro) thì sẽ là đá cả hai chân. Grand jeté yêu cầu đá chân càng cao càng tốt (thường là gần chạm mũi) nhưng lại bắt buộc phải thẳng lưng, hóp mông, thóp bụng, mở hông. Căng đầu gối, duỗi mu chân và đè hai vai hết cỡ. Chỉ cần nói qua yêu cầu của động tác này ối người đã vãi rắm, đừng nói là thực hiện nó.

+Diễn viên ballett nữ đặc biệt vãi rắm nhiều khi tập và biểu diễn trên giầy mũi cứng. Mà các vai nữ chính trong các vũ kịch, nữ diên viên luôn phải sử dụng giầy mũi cứng

+Diễn viên ballett nam vãi rắm nhiều khi thực hiện các động tác bê đỡ  trong những màn duo (múa đôi) pas duexder (múa đôi thể hiện kĩ thuật lớn, quay, nhẩy) adagio (múa đôi một cách trữ tình)

Và quan trọng hơn, tất cả những diễn viên ballett chuyên nghiệp dứt khoát phải thốt lên ít nhất một lần trong cả sự nghiệp: “Mệt vãi rắm”

Trong một lần được phỏng vấn, trả lời câu hỏi về chế độ thù lao hiện hành của nhà nước với một diễn viên ballett, Biên đạo múa, NSND Nguyễn Công X, nói: “Tiền bồi dưỡng đêm diễn đủ để ăn bát phở. Đánh phát rắm là đói meo”

Theo tinh thần chủ nghĩa cộng sản, nghệ thuật là phục vụ quần chúng, đặc biệt là giai cấp công – nông, nên ballett cũng không thoát khỏi nhiệm vụ chính trị cao cả đó, mặc kệ nó là một bộ môn hàn lâm rất khó tiêu hoá với số đông. Sau đêm công diễn vở ballett kinh điển “Gisel” tại sân kho của hợp tác xã nông nghiệp huyện X, phóng viên một tờ báo nọ đã phỏng vấn một bác nông dân, rằng bác cảm thấy múa ballet thế nào. Bác nông dân không đắn đo, bảo: “Múa với chả may, như rắm”

Trong các bộ môn nghệ thuật, có lẽ ballett xung khắc nhất với văn chương. Điều này đặc biệt đúng ở  Việt Nam.  Chẳng phải ngẫu nhiên mà 95,7% các văn sĩ không thể tiếp cận, cảm nhận được nghệ thuật ballett. Và 97,5% diễn viên ballet chưa từng đọc một văn bản văn học, hoặc ít nhất là không thể phân biệt nổi một bài thơ hiện đại với một truyện ngắn, hay một bài vè với một bài thơ cách mạng (cũng theo khảo sát của viện Boxphest).

Nhưng điều quan trọng hơn cả khiến văn sĩ và vũ công ballett như mặt trăng mặt trời là bởi: văn sĩ không bao giờ đánh rắm.

Văn sĩ không đánh rắm có nhiều lí do. Vì ngồi nhiều, vì mơ mộng, vì tư duy siêu hình, vì muốn định hướng xã hội chủ nghĩa … v.v, nhưng quan trọng nhất là văn sĩ không thèm, không biết, không chịu đánh rắm

Mùi văn sĩ có thể là  thuốc lào thuốc lá rượu bia thối mồm hôi nách, chứ tuyệt nhiên văn sĩ không bao giờ bốc mùi rắm. Văn sĩ mậu dịch có thể thơm như múi mít vì xức nước hoa Thanh Hương, văn sĩ vỉa hè có thể khét lẹt vì lười thay quần áo. Nhưng bốc mùi rắm thì ko. Tuyệt nhiên không. Vì đặc thù lao động văn chương là rung đùi ngồi một chỗ.

Tất cả mọi thứ xuất phát từ con người, văn chương đều đã đề cập. Chắc mọi người đều biết, một trong những nhà văn làm rạng rỡ nền văn xuôi Việt Nam đương đại là Nguyễn Huy Thiệp còn được biết tới với tư cách là nhà văn có công “đưa phân tươi vào văn học”. Nhưng rắm thì chưa. Chưa có nhà văn nào quan tâm tới rắm (nếu không thể trốn tránh thì cùng lắm là họ viết là “trung tiện”, tức là rắm của người Tầu). Họ cãi nhau về những vấn đề như : sex trong văn, ngôn ngữ dung tục trong thơ …, nhưng tuyệt nhiên, chưa ai cãi nhau hay đặt câu hỏi tại sao trong văn chương Việt không có rắm. Phải chăng chính vì điều này khiến các vũ công ballett và các văn sĩ càng cách xa nhau hơn ?

Trở lại vấn đề văn sĩ Việt Nam không đánh rắm. Về mặt nguyên tắc của hệ tiêu hoá: không đánh rắm có nghĩa là rắm bị tồn đọng trong người, gây nên hiện tượng nhiễm xạ rắm trong nội tạng. Mà tâm hồn nằm đâu? Nó nằm trong nội tạng. Bởi vậy các nhà văn Việt Nam đều mắc chứng “tâm hồn nhiễm xạ rắm” [5]. Điều này lí giải tại sao tuyệt đại đa số tác phẩm văn chương Việt đều phảng phất mùi rắm

Trong khi giới vũ công ballett cứ âm thầm toả rắm thì suốt một thế kỉ qua các văn thi sĩ vẫn thơm như múi mít và họ còn cãi nhau như mổ bò: nào là “vị nghệ thuật” và “vị nhân sinh” nổ tung [như rắm] hồi đầu thế kỉ, tới gần đây, một oép sai văn học tổ chức cãi nhau về “văn khó”, “văn dễ”, hoặc một số văn sĩ đòi tách rời giữa chính trị và nghệ thuật … v.v, nhưng chẳng có ai [tổ chức hay cá nhân] chịu đặt câu hỏi: sao nhà văn Việt Nam không biết/ không tập đánh rắm, và tại sao văn chương Việt không có rắm và các tác phẩm cứ bốc mùi rắm.

Chứng kiến các cuộc cãi vã của văn giới, bác nông dân ở huyện X, cái huyện từng được xem vũ kịch “Gisel”, bảo: “Nói thì như rắm, mà viết thì chả ra cái rắm gì ! Toàn cãi nhau về những vấn đề như rắm !”

---
chú thích hình: NSƯT V. trong tiết mục Thiên nga chết. Đây là một tiết mục kinh điển, biểu diễn trên giầy mũi cứng, nên vãi rất nhiều rắm

[1] Phải “chua” tiếng Anh trong tình huống này vì từ “rắm” là từ miền Bắc. Miền nam chỉ rắm bằng một từ rất mập mờ: địt
[2] Cũng có thể là 18 hay 19 gì đó. Nhưng chính xác là nước Pháp có một ông vua là biên đạo/diễn viên ballet
[3] Viện Boxphest trực thuộc uỷ ban liên hiệp các hội văn học nghệ thuật vỉa hè
[4] Tên các động tác cơ bản ballett bằng tiếng Pháp. Ngoại ngữ kẻ viết bài này là tiếng Kinh nên viết có thể sai
[5] Thuật ngữ y học (tiếng latinh: farttrongtutuongims)

Thứ Ba, 19 tháng 2, 2013

Đảng Cộng Sản Việt Nam Quang Vinh Muôn Lăm


Hiện nay, có hai nguy cơ lớn nhất khiến bọn bần nông bật Đảng ta; một, kinh tế suy thoái, khối zoanh nghiệp tư nhân bị bóp zái, công nhân thất nghiệp; hai, đám lông dân mất đất khiếu kiện nung tung

Đảng ta kêu gọi chỉnh đốn chỉ là làm zuyên cho vui thui [anh Trọng còn jả vờ khóc, chết mẹ nó cười]. Vì cần jì phải chỉnh đốn, Đảng ta không lạ các phép trị quốc. Một trong các phép có tên "rút lửa đáy nồi"

Đàm fán với đám lông dân khiếu kiện, nhả ra một ít, nâng giá đền bù lên tí ti. Dừng chơi trò cưỡng chế.

Bọn bần nông cho tí quyền lợi sẽ ngoan hơn ông chó cỏ

Điều chỉnh kinh tế vĩ mô, san sẻ chút quyền lợi cho zoanh nghiệp tư nhân. >> tạo ra công việc làm cho đám toét mắt

Xong. Hết bức xúc xã hội

Đảng ta đó đỉnh cao muôn trượng

Mãi mãi trường tồn

Đảng ta vạn tuế

Thứ Hai, 18 tháng 2, 2013



Donkey New Year 3

Bữa cơm tối mùng 3 là bữa quan trọng không kém bữa chiều 30 theo truyền thống Lừa. Đó là bữa cơm cúng tống tiễn ông bà ông vải, zững tiền nhân mắt toét xứ Lừa. Đó là mâm cỗ hóa vàng, tức sau khi đớp sẽ đốt vàng mã để các tiền nhân mắt toét lấy lộ phí thăng thiên or độn thổ. Mâm cỗ hóa vàng truyền thống bắc Lừa phải đủ bốn bát sáu đĩa. Măng, mọc, miến, bóng [nấu]. Jò lụa, chả quế, jò thủ, gà luộc, xào thập cẩm, nộm xu-hào. Và món thứ mười một không kể: bánh chưng. Toàn món như buồi! Nếu còn đốt pháo, thời băng pháo hóa vàng sẽ quan trọng và hoành tá tràng không kém băng pháo đón ông jao thừa.

Thế là hết tết. Hết tết, năm mới buôn chuyện cũ. Số là trước tết zăm tuần, có em nhỏ kia bảo anh, ông đã kí tên chưa, kí đéo jề, kí tên ủng hộ bản kiến nghị sửa đổi hiến pháp đó, kí ở đâu, ai phát động hử mài, trang oép bô xit, các nhơn sĩ trí thức phát động chứ ai.

Anh im lặng đéo giả nhời nó, thủ [head] thầm nghĩ, bô xít có phải là bô cứt [bowl shit] của đồng chí X. không nhẻy.

Now, năm mới năm me, anh sẽ giả nhời nó, rằng, nếu có trang web nào phát động phong trào, với văn bản ngũ ngôn như sau:

Hiến pháp cái đầu buồi.
Sửa sửa cái lỗ đít
Kí kí cái máo lìn.
Tổ sư bố trò khỉ

… thời anh sẽ kí, ngai và luôn.

Nói nhẽ khác, nếu có phong trào tẩy chay sửa hiến pháp, anh sẽ kí bằng cả bốn chân Lừa.

***

Từ thưở xứ Lừa thoát thiên đàng chuyển qua tư bản jãy chít, một số văn hóa buồi zái được phục hưng, y như thời phục hưng bên Âu châu vậy. Điển hình phải kể phong trào đi xin/mua chữ mỗi dịp tết đến. Bên cạnh thư pháp Hán tộc, còn nảy nòi ra thư pháp mẫu tự latinh [*], ở đây là bộ chữ latinh xứ Lừa.

Chữ được cần lao Lừa chọn nhiều  hơn cả là chữ Tâm. Và mẫu tự latinh chữ Tâm được thể hiện zư lày [xem ảnh]. Nhìn tác fẩm thư pháp này, các cô các chú thấy thông điệp gì? Chắc thủ Lừa các cô chú đéo đoán ra, có phỏng? Vậy anh sẽ jảng and cắt nghĩa, zư sau:

Chữ T như một thanh kiếm to tổ bố chọc thẳng vần âm được thể hiện như trái tim ông người, theo một trục từ trên đâm xuống. Đau hok? Chít con mẹ mài chưa?

Vậy thông điệp tác fẩm đã rõ, nó có nghĩa:

Tâm? Tao đâm vỡ mẹ mày mâm [nghĩa là vỡ thớt_broken face]

Hoặc diễn jải trực diện hơn:

Tâm tâm cái củ cặc, ông xiên chết mịa mài

Đốt, một ông người, tộc Nga-la-tư rất hấp lìn, đã nói: cái Đẹp sẽ cứu chuộc thế giới. Bọn jà mắt toét xứ Lừa lại bẩu: cái Nết oánh chít cái Đẹp. Vì nhận thấy vấn đề mâu thuẫn, bọn Lừa 198X [bít rằng X>8], thông qua tác fẩm thư pháp, đã phán, ông đâm chít mẹ cái Tâm [rởm] cả cái Nết [đểu], chúng ông đang  thiếu, thèm cái Đẹp.

Bọn Lừa non giỏi, anh khen.

Sinh thời, minh gâu[hair] có đưa ra quả tam đoạn luận:

Tài mà hok đức thì vứt đi
Đức mà hok tài thì hok làm được jè…

Và cỏn bỏ lửng quả hợp đề. Cỏn khôn zư ông chấy. Bởi cỏn bít thừa, người đương thời sẽ hiểu ý cỏn, rằng, phải có cả tài lẫn đức zư bố mài đơi lày, và người đương thời, nghĩa là những già Lừa mắt toét ngẩn ngơ, sẽ tâm đắc tán tụng cỏn như vưỡn.

Cái dụng ý thứ hai của quả để lửng hợp đề là, phòng tụi hậu sinh khả ố chúng đọc vị, chúng sẽ bẩu:

Người tài hãy phát huy hết tài năng, đức với chả tâm cái hấp lìn. Hơn nữa, đức, rùi tâm, là cái đếu gì thế, đo nó bằng cái gì, thước đo nào? Định áp đặt đạo đức cho chúng tao phỏng? Chưa kể đức của ông cũng như cái đầu buồi. Sorry ông buồi

Nói xong, chúng sẽ phóng fart vào alô cỏn, song-fi vào thớt cỏn.

Bởi vậy cỏn để lửng quả hợp đề. Cỏn khôn zư ông chấy. Và rõ ràng là tới nay, chưa có đứa nào mắng cỏn như giả định bên trên

Hehe, thế mới tài

-------
[*] Hán tự là chữ tượng hình, vậy chúng, bọn Khựa, mới có thể chơi thư pháp. Thư pháp chữ latinh là sáng tạo của bọn Lừa. Mà sáng tạo của Lừa thì bít đấy, như đầu buồi cả một lượt




Donkey New Year 2

Sáng mùng 1, dậy sớm mở facebook, 10 hình ảnh quét qua mắt hết 8 hình chụp món ăn, những mâm cỗ tết. Cỗ cúng tất niên nhà tớ, cỗ cúng giao thừa mẹ tớ, dinner 30 tết nhà tớ…v.v.

Thưở xa xưa xứ Lừa, có em nhỏ kia đã lên làm vua, nhưng miếng ăn vẫn luôn lởn vởn thống trị tư tưởng ẻm. Có độc mụn con gái đến tuổi gả chồng, ẻm treo notification: Thằng nào kiếm tao món nhậu tốt, làm rể tao, ngai và luôn.

Bánh chưng bánh dầy Lừa tộc vẫn cắn mỗi khi Xuân về có từ khi ấy. Nó xuất phát từ bướm một nàng công chúa và tâm hồn đớp hít của một vị vua.

Tuần lễ trước tết, anh phải lai ra vài cuộc nhậu, với những đại ja, chủ yếu là đại ja quốc doanh. Các em í đớp tay gấu, bú rượu hổ cốt kỉ tử, uống say, các em mài sừng tê giác nuốt để jã ziệu. Trong bữa nhậu, các em hả hê nói chiện mánh mung, dự án, ODA…, cạn chuyện mần ăn, các em bàn sang chiện chân dài, bươm bướm, như một cách thể hiện văn hóa. Tất nhiên, em chủ xị vẫn rất lịch sự & chu đáo, thỉnh thoảng quay sang, ăn đi em, uống đi em, đời là mấy tí.

Có lẽ không quá khi kết luận, [một trong những] đam mê lớn nhất của Lừa tộc là đam mê đớp hít. Miếng đớp chưa khi nào là chuyện nhỏ với Lừa tộc. Thời đói kém thiên đường xã hội chủ nghĩa thèm đớp, chỉ nghĩ đến đớp đã đành. Đến giờ, giầu có vật vưỡng vẫn chỉ nghĩ đến đớp.

Theo quan sát riêng anh, chưa bao giờ giới giầu có đại gia xứ Lừa nghĩ tới việc bay sang Đức quốc xã đặng nghe dàn giao hưởng Berlin, hay bay sang Ucraina thưởng ballett Swan Lake của nhà hát operar & ballet Kiev,  hoặc sang Nam Mĩ chiêm ngưỡng những di tích nền văn minh Maya, Azetech…v.v

Dù hoạt động trong lĩnh vực nào, tự nhiên hay xã hội, nền tảng văn hóa là điều quan trọng. Thiếu nó, trong những tình thế bất thường, hoặc gặp may, các em vẫn có thể thành công, nhưng lỡ chân chút xíu, các em sẽ úp mặt vào đống cứt, ngay và luôn

Có em nhỏ giáo sư Mẽo vừa viết bài nhận xét về thói quen tham ăn tục uống Lừa tộc. Em nhỏ nhận xét khá chính xác dù chỉ đánh võng 10 ngày xứ Lừa. Có lẽ điểm duy nhất không chính xác khi em cho rằng, Lừa hung hăng húng hoắng bởi đớp thịt. Có thể nói, vì thiếu thịt, vì không có thịt cắn nên Lừa mới hung hăng khát máu. Thời chiến trang Nam-Bắc Lừa, các chú bộ đội minh gâu [hair] có cái buồi thịt mà cắn. Các chú bộ đội khi ấy qua ngày bằng lương khô Trung quốc, háo quá thì cải thiện rau rừng, ấy thế mà các chú hăng máu, bắn đùng đoàng chết mẹ thằng Mỹ chết kụ thằng Ngụy jải foóng Sigoòn nhanh như rửa đít.

Một bài viết đúng tới 98% mà gây ra một làn sóng phản đối, thậm chí các con jời còn đòi trường đại học nơi em giáo sư kia giảng dậy phải sa thải ẻm [nhỏ mọn, bần tiện, đểu jả, không lẽ là thuộc tính của Lừa?]. 

Lừa tộc chúng ta nhậy cảm thế nhỉ? Nhậy cảm, mong manh dễ vỡ như một tiểu thư đài các mắc chứng đau tim! Nhạy cảm là một từ thời thượng, đặc biệt được giới truyền thông chính thống dùng với tần suất cao [như gọi tầu tầu là tầu lạ vì nhạy cảm, ví dụ]. Những gì thời thượng, anh không ưng. Trường hợp này, cho phép anh gọi thẳng tên sự vật-hiện tượng, ấy là, có tật jật [cửa] mình.

***

Không như các nước Đông Nam Á khác, là những quốc ja hầu hết có quốc đạo, Lừa không có quốc đạo. Hãy nhìn những bản khai lí lịch của Lừa, đa số Lừa khai zư lày: dân tộc, Kinh; tôn giáo, không. Nhìn chung Lừa tộc chưa bao giờ tôn trọng tôn giáo, ngay cả trước khi có cộng sản cho mùa xuân.

Phật giáo xứ Lừa là Phật giáo quốc doanh với những nhà sư phóng @, SH, cà sa bay phấp phới, mắt long lanh ướt át đảo như rang lạc mỗi khi đối diện liền bà. Thật hiện sinh, có phỏng? Công giáo xứ Lừa tuy không bị quốc doanh, nhưng trong con mắt Lừa tộc, những người công giáo là những người ngoài, những ngoại nhân.

Nhiều học giả Lừa, ngâm cứu văn hóa Lừa tộc thời cho rằng, đạo của Lừa là đạo cúng ông bà. Vậy triết lí tư tưởng của đạo ấy là gì? Là uống nước nhớ nguồn! 

Vãi rắm chưa? 

Gần đây nghe nói, các con jời âm mưu làm hồ sơ đệ lên unesco, coi lễ hội jỗ Hùng vương là văn hóa phi vật thể, là kuốc đạo kuốc jáo chi đó, đéo biết. Nỡm chửa!

Bần nông Lừa tuy thiếu đạo, thiếu giáo, nhưng bần nông Lừa không thiếu mê tín. Một gốc cây, một ngọn cỏ, một viên đá ven đường, đều sẵn sàng biến thành những điểm tâm linh cho bần nông Lừa chổng mông quì mọp nhang khói sì sụp. Một ông Lừa bị tai nạn giao thông, đầu bét, máu đổ, lênh láng nhoe nhoét, lập tức một cơ số Lừa xúm vào thắp nhang, các con thắp nhang không vì cảm thông thương cảm hay kính cẩn linh hồn kẻ xấu số mà các con đang xin số oánh lô đề

Không hiểu các nhà dân chủ, bất đồng chính kiến xứ Lừa có một lần suy nghĩ, rằng cùng chủng bẩn bẩn xấu xấu thấp bé nhẹ cân, sao 10 nước Đông Nam Á, chỉ có Lừa tộc bị áp đặt họa cộng sản? Có một lần nghi vấn, nếu như tộc này xứng đáng, tộc này có nội lực, liệu cộng sản có thể áp đặt quyền lực thống trị hay không, hoặc có lâu đến thế này, hay không…?

Tóm lại, từ bần nông chân đất mắt toét cho tới giới tinh hoa trí thức đại ja busines xứ Lừa, thảy đều vô văn hóa. Xã hội Lừa là một xã hội bất thường. Lừa tộc, ngoài chuyện là một tộc tâm thần, còn là một tộc vô văn hóa. Và, quan trọng hơn, vô đạo.

Lừa đói khổ triền miên trong quá khứ, và hiện tại, kỉ nguyên thông tin, vật chất tạm coi là dồi dào, miếng ăn không còn quá thiếu, con người văn minh không còn là hình ảnh xa lạ với xứ Lừa, thì Lừa vẫn no mồm đói con mắt và dứt khoát say no với văn hóa, văn minh. Như vậy Lừa tộc phải rên xiết dưới sự thống trị của cộng sản, rõ, là điều không quá đáng hay quá bất thường!

Đéo oan trái jì.

Đau em thế, chứ lị.

Chủ Nhật, 17 tháng 2, 2013


Donkey New Year 1

Sau khi đớp bữa cơm chiều 30, là bữa cơm quan trọng nhất theo truyền thống Lừa, anh chẳng du xuân, chẳng lượn lờ như vưỡn.

Đã nhiều năm nay, anh không đọc báo giấy, và teve của anh luôn để kênh Nat Geo hoặc Discovery, thế mà giờ mở lên, nó chình ình con vtv, nó lảm nhảm về chiến tích Mậu thân, về công ơn con Minh gâu [hair]. Hình ảnh vtv còn cho thấy những scene phỏng vấn những ông bà Lừa chân chính đã làm ban thờ Minh gâu thế nào, và rưng rưng nói về công ơn Minh gâu ra sao…, ui cha mẹ ơi, anh tí lên cơn tăng xông. Chắc con wife anh nó muốn jiết anh, jiết người trong mộng đập vỡ cây đàn đập tan viên ngọc ước, nó chỉnh mẹ kênh teve như gài mìn, anh đoán thế.

Nat Geo và Discovery cũng chả có gì hay, đã thế lại luôn chèn hình ảnh Chinese New Year đỏ rực hành kinh cùng mấy thằng Khựa chắp tay cung hỷ fat tài. Anh đéo ưng

Hết trò, anh lôi quả phin mới có Brát bít, Killing them sofly. Mịa, phin như fart. Được mỗi scene thằng ku kia [Lolita thủ vai] bị bắn trong xe, cảnh quay chậm và nhạc nền hết sẩy, bản Love letters, chơi theo phong cách blue jazz. Cả bộ phin gần 2h chỉ có 2m đáng xem. Con đạo diễn hình như cũng cố tình tạo phong cách, nhưng không tới, nên như cứt. Xem xong lại ngẩn ngơ nhớ Guy Ritchie, Quentintarantino. Quentin lâu rồi không làm phin về liu manh đầu gấu, G. R thì chẳng thấy làm đéo.

Làm nghệ thuật buộc phải có tài năng. Mần nghệ thuật không thể cố gắng. Ý chí, cố gắng, cương quyết…, là những đức tính thừa trong mần nghệ thuật. Các văn nghệ sĩ Lừa nhớ nhé.

Xem xong phin, anh đi ngủ mẹ

Sống qua bốn chế độ, lông đã hai lai, tóc đã điểm ba mầu, đây là jao thừa đầu tiên anh ngủ mẹ từ 11h

Điều này báo điềm gì trong năm mới nhỉ? Có lẽ anh sẽ ít đăm chiêu nhăn trán siêu hình mà ngủ như heo? Như thế thì thật may mắn. Hay anh sẽ nên một Bà-la-môn chân chính, khoác balo lên đường đi bằng đít bò bằng buồi? Có lẽ

Con wife anh bẩu, năm nay đi chợ Tết sướng, hàng hóa nhiều, ít người mua, không như mọi năm chen lấn mua tranh bán cướp.

Ừ, mấy chục ngàn doanh nghiệp tư nhân jải thể fá sản, hàng trăm ngàn, hàng triệu cần lao Lừa thất nghiệp, doanh nghiệp nhà nước, những cái đầu buồi thép của đồng chí X.,  nợ nần bằng nửa GDP…, như thế, chợ búa nhộn nhịp mới lạ

Trong năm 013 này, nghiệp đoàn lá cải Lừa tha hồ khai thác cướp giết híp. Đặc bịt là cướp giết. Đói nghèo sinh đạo tặc, nhàn cư vi bất thiện, thượng bất chính hạ tắc loạn v.v, cổ nhân bẩu rồi. Mất việc sẽ đói nghèo, thất nghiệp sinh nhàn cư, thượng như các đồng chí X. tất nhiên hạ sẽ loạn, nhưng thần dân minh triết xứ Lừa sẽ ne vờ loạn theo nghĩa tích cực cách mạng nhung cách mạng hoa, đừng có mong, mà sẽ loạn theo sì tai Lừa, nghĩa là cướp giết hiếp.

Năm 013, năm của cướp jiết híp. Các cần lao Lừa hãy nhớ mà giữ mình.

Bảo trọng. 
Take care !  

Thứ Sáu, 15 tháng 2, 2013

[LỜI] Ở XỨ LỪA


Unit 8: Valentine’s Lừa, xuất xứ & ý nghĩa

Khẳng định luôn để các cô các chú khỏi lăn tăn:

Valentine của Lừa không có gì chung với Valentine của ngoại quốc. Nó không xuất phát từ thánh Valentine, nó cũng chẳng liên can hay dành cho các cặp tình nhân

Valentine’s Lừa xuất phát từ một ý tưởng trị quốc vĩ đại của đảng cộng sản Lừa. Và nó dành cho các cặp vợ chồng hoặc già [trung niên giở lên] hoặc trục trặc tành dục

Đảng cộng sản Lừa, như chúng ta đều đã biết, là văn minh là đỉnh cao trí tuệ, chính vì thế, hok khó khăn gì, đảng biết ngay, những mâu thuẫn ja đình, những cú li dị li thân gia đình tan vỡ, đại đa số đều xuất phát từ nguyên nhân tình dục.

Chồng nứng, vợ khô, tan. Vợ tởn, chồng xìu, tàn. Chồng vợ thất thường lệch fa, toạch. Đại khái

Gia đình là tế bào xã hội, tế bào vỡ ắt xã hội tan. Đảng cộng sản Lừa luôn chủ tương ổn định chính trị ổn định xã hội đặng mần kinh tế như chúng ta đã biết. Chính vì vậy, đảng ta đã sử dụng thủ pháp Valentine.
Ăn mừng các ngày lễ lớn là truyền thống của đảng ta. Ăn mừng rất to. Kỉ niệm Mậu thân đình đám trong những ngày tết vừa qua là một ví dụ. Việc ăn mừng bằng vật chất, đã đành, mà còn phải ăn mừng về tinh thần nữa. Nghĩ là làm, đảng ta ra lệnh [miệng, tất nhiên, đảng ta rất ít khi lệnh bằng văn bản, tránh lãng phí giấy] cho các cặp vợ chồng phải jao hợp tưng bừng nhân kỉ niệm ngày thành lập đảng 3/2, ngày giải phóng Sìgong 30/4 và quốc tế lao động 1/5 (vì hai ngày này quá sát nhau nên các cặp được phép tùy nghi lựa chọn một trong hai) ngày quốc khánh 2/9 và kết thúc năm jao hợp bằng ngày giải phóng thủ đô 10/10. Hầu hết các cặp vợ chồng đều nghiêm túc thực hiện chủ trương này. Kết quả rất khả quan, tỷ lệ li dị ở Lừa thời thiên đàng bao cấp thuộc loại thấp nhất thế giới.

Tuy nhiên, cách nay khoảng hai chục năm, tỷ lệ li dị lại gia tăng. Đảng ta bèn giao bộ dân số-y tế [nay đổi tên bộ phát triển lông thôn], bộ kế hoạch gia đình [nay đổi tên bộ kế hoạch đầu tư] điều tra nghiên cứu [điều nghiên]. Kết quả điều nghiên cho thấy, nhiều cặp vợ chồng lơ là jao hợp ngay cả trong các ngày lễ lớn. Nguyên nhân, từ khi đổi mới, các ngày lễ này mất dần ý nghĩa và tính thiêng liêng.

Từ đây thủ pháp Valentine ra đời. Lệnh rằng, nếu bỏ jao ngày 3/2 thì phải hợp ngày 30/4 ; nếu bỏ tỉn ngày 1/5 thì phải tẩn ngày 2/9… cứ thế ; nếu bỏ lỡ các ngày trọng đại trong năm, thì cơ hội cuối cùng để chuộc lỗi cả năm là ngày Valentine, ngày này, các cặp vợ chồng phải tặng nhau socola, hoa hồng, ăn sáng ăn trưa ăn tối phải dưới ánh nến lung linh, và, quan trọng nhất, sau mỗi bữa ăn đều đét-xơ tráng miệng bằng một quả jao cấu nhiệt tình

Đó, xuất xứ và ý nghĩa Valentine’s Lừa

***

Vợ chồng anh là một cặp vợ chồng vừa già vừa lệch fa tềnh dục. Bi kịch hơn, vợ chồng anh lại yêu nhau tha thiết

Ngày sinh nhật đảng, wife’s anh đánh phứn bôi son mắt long lanh long lanh chờ đợi. Anh cù rũ thảm hại [*]. Ngày giải phóng Sì goong, wife’s anh bận váy ngủ sexy núng nính núng nính đợi chờ cách lơi lả. Anh buồ[i]n thiu [**]. Ngày quốc khánh, tương tợ. Giải phóng thủ đô, cũng thế.

Trước Valentine ít ngày, anh nói với wife:

-          - Năm vừa qua mốc mép, nàng buồn ta chăng
-          - Mốc thì có mốc, zưng thiếp chịu đựng được, chàng đừng lo lắng suy nghĩ kẻo rụng hết lông chiêm
-          - Vậy nàng có thể tăng ja bên ngoài, chớ phiền. Ta thấy ở cơ quan nàng nhiều thằng chiêm to khoai lớn.
-         -  Không được chàng ơi, tam tòng tứ đức một chốc vứt đi, sao đành

Nghe wife nói, anh xót xa ngửa mặt khóc thầm rồi ra ban-con lôi thằng nghịch tử buồn thiu ngắm nghía. Nó to tròn nần nẫn như búp măng, đầu nó nhòn nhọn cũng như búp măng, chỉ khác búp măng nó không chỉ lên giời. Mẹ mài, anh chửi, rồi anh giận dữ tự trừng phạt, búng vào cái đầu nhòn nhọn mấy búng.

Một ý tưởng bất chợt lóe lên. Mắt anh long lanh. Miệng anh cười cười

Vào ngày Valentine, anh mua súc cù là, đèn cầy, bông hường [***]. Wife’s anh về, anh hoan hỉ vẫy mông quì một chân dâng lên bó hoa cùng hộp súc cù là. Wife’s anh cười cười bảo:

-          - Zào, vẽ. Nỡm ạ. Hoa hoét tốn xèng

Nàng bóc hộp súc-cù-là, nụ cười đang tươi bỗng tắt ngấm:

-          - Sao lại socola trắng thế nài. Socola đen mới cường dương chứ. Chàng đọc nhều sách mà ngu rứa ư
-          - Không nàng ơi, ta không ngu, ta cố tình mua socola trắng để tôn vinh đức hạnh của nàng, đấy chứ

Sau quả dinner dưới ánh nến lung linh và hương bông hường ngan ngát, anh rủ wife đi xông hơi mát-xoa [****], nàng bẽn lẽn nhận lời sau tám lần từ chối.

Buồng xông hơi chỉ có anh và wife [do anh đã bố trí từ trước], hai người tình tứ trao nhau những câu chuyện hàn lâm chủ đề bướm zái.

Tới màn mát-xoa, một thằng thanh niên cơ thể như thần Apollo tiến về phía giường mát-xoa wife’s anh. Wife’s anh đưa mắt nhìn anh, lúng túng bẽn lẽn ngượng ngùng nhưng không kém phần háo hức. Anh động viên:

-         -  Nàng cứ tự nhiên, bên này ta đã có quả chân dài

Sau một tiếng mát-xoa kích thích, cái gì tới phải tới [anh hợp đồng rất kĩ, thằng thanh niên kia phải mang năm lượt bao cao su. Một là tránh tai nạn bao cao su thủng, hai là chỉ để wife’s anh sướng chứ nó, thằng thanh niên kia, không được sướng], wife’s anh tự nhiên tiếp nhận cách nhiệt tình, bởi nàng là một liền bà công chính.

Lúc ra về, mặt wife’s anh mãn nguyện rõ ràng, ánh mắt nàng ngập tràn tềnh êu hạnh phúc và lòng biết ơn [anh, of course].

***
Lừa đực, các chú nghĩ gì?

Rằng yêu là hiến dâng, không phải sở hữu. Khi ta không thể làm người ta yêu sung sướng, ta hãy thuê ngoài, đừng tiếc xèng

Rằng liền bà ngoại tình, bỏ chồng, không có nghĩa liền bà hư, thiếu công chính, mà phần lớn chính bởi thằng liền ông không công chính. Bất tài, hấp lìn, nát rượu, vũ phu, liệt dương… v.v

Sự thành công của liền ông luôn có bóng dáng một liền bà

Sự hư hỏng của một liền bà luôn tiết lộ hình ảnh một liền ông hãm lìn

----------------
[*] thuổng Tiếng chim hót trong bụi mận gai, nguyên bản: Chiêm cha Ranf cù rũ thảm hại
[**] thuổng Phạm T. Hoài, không nhớ tác phẩm nào, nguyên bản: Dương vật buồn thiu
[***] Từ vựng nam Lừa [bắc Lừa: so-cô-la, hoa hồng, nến]
[****] Mát-xoa [Massage], ngôn ngữ Lừa, chỉ việc đấm bóp, kích thích dục tình


Thư  gửi em gái ỉa đùn

Em gái ỉa đùn thân mến, đầu thư, cho anh được gửi tới em lời chúc đầu năm tốt đẹp nhất. Em hãy nhớ, với anh, một lời chúc như vậy chỉ dành cho liền bà quan trọng trong đời anh hoặc những liền bà xinh đẹp và công chính.

Anh không quen em, cũng như mới chỉ nhìn thấy mông em, nhưng anh tin rằng em là một liền bà kiều diễm, xinh đẹp và rất công chính. Bởi hành vi ỉa đùn cao cả của em đã tiết lộ cho anh điều đó.

Những người khác, cả liền ông lẫn liền bà xứ sở này, họ không thể và không dám ỉa đùn dù bụng rất đau và cứt đã mấp mé bờ lỗ đít. Dũng cảm lắm, phá chấp lắm, giải cấu trúc lắm, hậu hiện đại lắm…, họ cũng chỉ dám ỉa ra quần, là cùng. Nhưng em khác họ, em đã tụt quần và làm mộtbãi ra ghế trên xe bus máy lạnh cửa kính có joăng cao-su. Em thấy không, khi em đã thực hiện hành vi cao cả và đầy thẩm mỹ của mình một cách hoàn toàn, những người trên xe cũng không tin được rằng em đã ỉa đùn, thằng tài xế còn phát biểu, tôi thấy mùi thối nhưng tôi nghĩ là trẻ con ỉa. Làm sao họ có thể tin được, làm sao họ có thể tưởng tượng được, bởi họ đã bị những thẩm mĩ cũ kĩ, phản động áp đặt theo chiều từ trên xuống dưới. Họ là đám đông mông muội chưa trưởng thành không dám ỉa trong bất kì tình huống nào nếu không có những khái niệm, những định nghĩa, những giáo điều như chuồng xí, nhà cầu, toilet, W.C [Wiliam Cường]… hỗ trợ.

Như vậy, cái đám đông kia họ cười cợt em, họ chế giễu em, thậm chí nhiếc móc lên án em cũng là điều dễ hiểu, bởi họ là đám- đông- đã- bị- qui- định.

Em gái ỉa đùn thân yêu, nếu lần sau có ỉa đùn, em hãy nhớ nở một nụ cười duyên dáng và nghĩ rằng mình luôn xinh đẹp dù đang căng cơ mặt để rặn. Ngoài thực tế em là một liền bà xinh đẹp công chính, thì hành vi ỉa đùn của em sẽ nâng con người em lên, em nhẹ nhàng thanh thoát không hẳn vì cái bụng đầy cứt được xả, mà em nhẹ nhàng thanh thoát bởi một hành vi đẹp đẽ thanh tao, một hành vi có tính cách mạng mà em thực hiện.

Em trát cứt lên đầu đám đông
Em chổng mông vào mặt thiên hạ

Rõ ràng là tính cách mạng, vì như em thấy đấy, tờ báo bêu riếu cười cợt em, dường như chúng đã lờ mờ hiểu ra điều gì đó, nên chúng đã lén lút rút bài xuống mà không một lời giải thích

Em gái ỉa đùn thân yêu, một lần nữa, anh xin gửi tới em lời chúc đầu năm tốt đẹp nhất, và em hãy ghi nhớ, luôn luôn nở nụ cười xinh tươi duyên dáng mỗi khi có dịp ỉa đùn

Always.
Take
Anh
Bulldog đại đế